__CAFE ĐEN VS CAFE SỮA__

15qvqs7.jpg
Vào quán uống nước, em luôn gọi café đen. Anh luôn gọi café sữa.

Người ta mang nước ra, luôn luôn nhầm lẫn. Anh café đen. Em café sữa.

Em nhanh tay đổi 2 món
. Người bồi bàn đứng ngẩn ra, mặt đầy vẻ thắc mắc. Anh cười trừ. Đợi người ta đi, anh trách: “Sao không để người ta đi rồi em hãy đổi? Làm mất mặt anh quá!!!” Em cười phá lên: “Đằng nào cũng vậy. Đâu có gì mắc cỡ!”.

Em con gái mà lại thích café đen.

Anh con trai nhưng rất thích café sữa.

Em bảo café đen nguyên chất, tuy đắng nhưng uống rồi sẽ mang lại dư vị, mà nếu pha thêm sữa thì sẽ chẳng còn cảm giác café nữa.

Anh bảo café cho thêm tí sữa sẽ đậm mùi café hơn, lại còn cảm giác ngọt ngào của sữa…

Anh và em luôn thế. Khác nhau hoàn toàn.

Anh và em không yêu nhau. Đơn giản chỉ là bạn bè. Mà không, trên bạn bè 1 chút. Gần giống như tình anh em.

Nhưng em không chịu làm em gái anh. Em bảo, em gái có vẻ phụ thuộc vào anh trai, có vẻ yếu đuối, có vẻ… hàng trăm cái “có vẻ” và em không đồng tình.

Anh cũng không muốn anh là anh trai của em. Anh trai suốt ngày phải lo cho em gái, bị nhõng nhẽo, vòi vĩnh đủ thứ. Anh không thể kiên nhẫn.

Lâu lâu em hẹn anh ra ngoài đi uống café. Em café đen, anh café sữa.

Thỉnh thoảng buồn buồn anh lôi em đi vòng vòng, rốt cuộc cũng đến quán nước. Anh café sữa. Em café đen.

Anh có bạn gái. Bạn gái anh xinh xắn, rất dịu dàng, nữ tính. Đi với anh giống như 1 con thỏ non yếu ớt. Anh tự hào bảo, cô ấy không “ba gai”, bướng bỉnh như em.

Em có bạn trai. Bạn trai em đẹp trai, galant, luôn chiều chuộng em. Đi với em, anh ấy không bao giờ khiến em tức chết. Em kiêu hãnh khoe, anh ấy thực sự là chỗ dựa vững chắc.

2 cặp thỉnh thoảng gặp nhau. Em vẫn café đen. Anh luôn café sữa.

Bạn trai em nói, anh đổi ly cho em. Em không chịu, café đen là sở thích của em.

Bạn gái anh thắc mắc, anh không uống café đen như những người con trai khác. Anh nhún vai, café sữa hợp khẩu vị với anh.

Trong lúc nói chuyện, thường thường anh và em vẫn cãi nhau. Bạn trai em luôn là người hòa giải. Bạn gái anh dịu dàng nói anh phải biết nhường nhịn con gái.

Cuối cùng anh là anh. Em vẫn là em.

Anh chia tay bạn gái. Cũng có thời gian chông chênh. Nhưng anh không hối tiếc. Anh và cô căn bản không hợp nhau. Dù cô ra sức chiều chuộng anh, nhưng anh vẫn thấy thiếu thiếu cá tính gì đó. Mà cá tính thiếu ấy mới thật sự hấp dẫn anh.

Em chia tay bạn trai. Có một lúc cảm thấy trống vắng. Nhưng em không hối hận. Em và bạn trai không tìm được tiếng nói chung. Dù anh ấy không khiến em bực mình, ít khi gây sự với em. Nhưng em vẫn thấy thiếu thiếu. Mà “thiếu thiếu” ấy làm em chán nản.

Anh và em không hẹn mà gặp nhau ở quán café cũ.

Em gọi café đen.

Anh gọi café sữa.

Người bồi đã quen với 2 người. Anh ta không để nhầm chỗ nữa.

Anh yên lặng. Em cũng không nói. Đợi người bồi đi, anh kéo ly café đen về phía mình, đẩy ly café sữa về phía em.

Hôm đó 2 người uống thử “khẩu vị” của người kia.

Đêm ấy, anh nhắn tin cho em “Café đen hay thật! Anh bắt đầu thấy thích nó!”

Em nhắn tin lại cho anh “Café thêm sữa cũng rất tuyệt vời. Em sẽ uống café sữa…”

Sau đó em và anh luôn đi cùng nhau, bất luận ở đâu, em cũng luôn gọi café sữa cho em và không quên gọi café đen cho anh…

Café đen hay café sữa đều là café, phải không?

Tình yêu đắng hay tình yêu ngọt đều là tình yêu… chẳng phải sao???

Topic : Everyday Life
Genre : Blog

 
 

Hitomi

hitomi.jpg



Hôm nay có người hỏi tôi sao mà hay cười...

Tôi lặng im rồi đáp lại cũng bằng 1 nụ cười...

Cười...Vì đã khóc quá nhiều

Cười...Vì không muốn khóc nữa...

Cười...Để mà không phải khóc nữa...

Hôm nay có người hỏi tôi sao luôn luôn vui vẻ thế !?

Không có gì buồn sao !? Hạnh phúc quá nhỉ !?

Tôi bất chợt nhìn thẳng vào mắt người đó... Người đó ngoảnh mặt đi tránh cái nhìn.

Không có gì buồn ư !? Hạnh phúc ư !? Ừ thì..người cứ cho là thế...

Nhìn nụ cười của mình sao mà giả tạo...

Thời gian trôi...cuộc sống trôi...và nụ cười trôi...

Mỗi ngày lại là một nụ cười giả tạo...

Nhiều nụ cười giả tạo...

Trước đây cứ tưởng cười là hạnh phúc... Bây giở mới biết có đôi khi khóc còn hạnh phúc hơn là cười...

Trước đây cứ nghĩ con người đau khổ là con người luôn có lệ trên mi... Giờ mới biết con người đau khổ là con người có thể cười ngay trong chính sự đau khổ của mình...

Trước đây cứ nghĩ cô đơn là phải ở 1 mình... Bây giờ mới biết cô đơn là ở ngay giữa chốn đông người mà vẫn cứ ngỡ rằng mình đang ở 1 mình...

Trước đây cứ nghĩ hạnh phúc là giàu sang, là quyền lực... Bây giờ mới biết hạnh phúc đơn giản chỉ là 1 cái ôm...

Trước đây cứ nghĩ dối trá là xấu xa... Bây giờ mới nhận ra tôi tự dối trá mình rất nhiều...

Trước đây cứ tự cho mình luôn luôn quan tâm đến người khác... Bây giờ mới nhận ra là mình vô tâm hơn mình tưởng...

Trước đây cứ nghĩ sợ hãi là việc phải nhìn một con quái vật đáng ghê... Bây giờ mới nhận ra chỉ cần ở 1 mình cũng tạo nên nỗi sợ...

Trước đây cứ hay suy nghĩ viễn vông về tương lai... Bây giờ mới nhận ra tương lai đến và đi bất chợt như chiếc lá rụng rơi...

Ngày hôm nay trở thành ngày hôm qua... Thời gian trôi đi lặng lẽ để tôi nhận ra...nhận ra nhiều điều hơn tôi tưởng...

Cuộc đời cứ trôi...thời gian cứ trôi...

Và tôi mang 1 chiếc mặt nạ cười từ lúc nào không biết...

Buồn... Cười...

Cô đơn... Cười...

Mệt mỏi... Vẫn cười...

Đôi lúc muốn khóc nhưng mãi chẳng thấy nước mắt trào ra...để rồi lại bất giác nở nụ cười...

Càng buồn...càng cười...

Mặt nạ cười...


khóc nhưng sợ người ta thấy ,nên cười dù rằng lòng rất buồn.
cười cười nhưng thật sự trong lòng rất buồn.
khóc khóc 1 mình ko muốn cho ai biết , ko muốn cho ai thấy.

đã bao ngày , cố gắng cười thật nhiều để quên đi nỗi buồn theo mình bấy lâu nay.
thế nhưng sao , cố gắng cố gắng thật nhiều mà nỗi buồn cứ ko chịu rời xa.

Người đời nói đúng , đâu phải cứ mỉm cười mới là hạnh phúc ,đôi khi những giọt nước mắt mới thực sự là yêu thương.
Bây giờ thì tôi đã biết.

Topic : Everyday Life
Genre : Blog

 
Profile

00hitomi00

Author:00hitomi00
Welcome to my world

Latest entries
Latest comments
Latest trackbacks
Monthly archive
Category
Search form
RSS link
Link
Powered by FC2 BLOG

Let's start blogging!!

Powered by FC2BLOG

Add friend form

Add this person to blog friend